Cảm nhận BYSTANDER <王一博>
Hôm qua đến nay mình vô tình tìm mấy bài nhạc của Wang Yibo để nghe. Lý do là bởi vì cậu ấy dành hết tình cảm vào lời ca của mình, cùng với tông giọng rất ấm áp tạo nên một bài nhạc vừa cảm động vừa để lại cho mình cảm xúc khó tả.
Trong bài hát này, Yibo trên vai trò là người ngoài cuộc lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh, sắc màu, ánh mặt trời, cửa sổ, đêm tối, tiếng xe, ánh đèn, nước biển lông vũ... tất cả đều là ẩn dụ cho những sự thay đổi nhỏ khó nhận ra. Có ai mang tâm trạng u uất lại để ý đến đèn đường đâu cũng có ai đầu tắt mặt tối mà để ý đến ánh mặt trời. Trong đêm tối, mọi sự vật dường như bị che khuất đi bởi màn đêm cùng là lúc chàng trai "ngoài cuộc" ấy lặng lẽ quan sát mọi sự vật hiện tượng. Có thể nói rằng bóng tối che đi sự thật, cũng có thể nói rằng trong bóng tối sẽ luôn có một tia sáng loé ra làm chúng ta nhìn nhận rõ thế gian, vực dậy những mộng ước, những kĩ niệm còn cất giấu hay những ám ảnh nặng nề chưa đủ can đảm nói ra cho thế giới.
Nói là "người ngoài cuộc" như thế, nhưng thực chất là đang nhìn nhận lại chính mình.
Bạn xem kìa, dòng sông lặng lẽ trôi kia
Dường như chẳng bao giờ có màu sắc
Nó vừa trôi, vừa đợi ánh mặt trời chiếu rọi
Mặt nước trong veo lấp lánh.
Dòng sông lặng lẽ trôi kia dường như chẳng bao giờ có màu sắc, nó vừa trôi vừa đợi ánh mặt trời chiếu rọi. Cũng giống như tuổi trẻ của ta cứ đi qua, cứ trôi qua một cách vô vị, luôn mong đợi một ai đó đến chỉ đường, chiếu sáng con đường ta đi. Mặt nước trong veo là ẩn dụ cho những sự ngây ngô thời niên thiếu, cuối cùng "mặt trời" ấy đã đến và chiếu sáng lấp lánh cả con sông. Phải chăng trong cuộc đời của mỗi người ngay tại thời điểm chuyển giao giữa thời niên thiếu và sự trưởng thành luôn có một vì sao sáng đến làm tan đi những sự cô đơn và vạch lối, làm một hình mẫu ảnh hưởng đến tương lai của ta?.
Bạn nghe kìa, con đường về đêm ngoài cửa sổ
Chẳng biết xe ai đi qua
Trong đêm tiếng xe nặng nề lê bánh
Chỉ còn lại ánh đèn đường mờ ảo
Bạn có nghe thấy tiếng xe của người qua đường bên ngoài cửa sổ khi về đêm không, chẳng biết là ai nhưng trong tiếng xe vẫn cảm nhận được chúng đang nặng nề lê bánh, cuối cùng thì những gì còn lại chỉ là ánh đèn đường "mờ ảo". Bạn có bao giờ cảm thấy nặng lòng, mệt mõi, bạn có bao giờ cảm thấy uể oải cảm nhận thế gian này theo một cách tiêu cực, dù cho bạn không làm gì nhưng bất kể lỗi sai hay vấn đề nào bạn cũng tự trách và đỗ lỗi cho bản thân, bạn đã bao giờ ngồi khóc trong đêm, bất kể một tiếng xe hay một tiếng mưa rơi cũng làm bạn nặng nề đến nao lòng? Đó chính là lúc mà ánh đèn trở nên mờ ảo, cũng chính là thời điểm bóng tối bao quanh dường như chẳng có lối thoát.
Tôi thường nhìn và lắng nghe, rồi muốn đưa tay ra chạm vào
Hớt một vốc nước biển xem thử màu sắc ước mơ của nó
Nếu là một người "ngoài cuộc", quan sát cuộc đời của mình qua lăng kính khát vọng của người khác thì bạn sẽ làm gì? Ở đây Yibo thường nhìn và lắng nghe, rối muốn đưa tay chạm vào. Còn hình ảnh "nước biển tượng trưng cho điều gì ở đây, tại sao lại muốn xem thử màu sắc của nước biển - mang đặc tính là mặn, biển là hình ảnh biểu tượng cho đại dương bao la rộng lớn ngoài kia? Có lẽ là muốn chạm vào giấc mơ của người đối diện, cậu ấy là một người cuộc muốn sống cho giấc mơ của mình, cũng muốn thử sống bằng giấc mơ cả người khác xem màu sắc của chúng. Nếu bạn đang lênh đênh không biết mình là gì thì hãy để Yibo giúp bạn, bởi vì:
Tôi cũng sẽ xem, sẽ nghe, sẽ nhập vai của bạn
Bạn đang theo đuổi điều gì
Rốt cuộc bạn đang theo đuổi điều gì? Câu hỏi này chỉ có bạn và duy nhất một mình bạn có thể trả lời được, bạn buồn vì điều gì, bạn khổ thì điều gì, ước mơ của bạn là gì và bạn đang sống cho bản thân hay vì ai. Chỉ có bạn mới biết những điều này và chỉ có bạn mới làm chủ được bản thân bạn, vạch ra hướng đi của riêng mình.
Tôi chỉ đi ngang qua thế giới này
Làm một người ngoài cuộc bình thường
Ôm trọn mọi hỷ nộ ái ố của cuộc đời
Nghe những chiếc lông vũ bị nhổ đi kể rằng
Bầu trời mà đôi cánh muốn chinh phục thật quá rộng lớn
Nó không buồn lòng đâu
Có bao nhiêu "chiếc lông vũ" ngoài kia đã bị "nhổ đi" vì cuộc sống này quá khắc nghiệt, bầu trời mà đôi cánh muốn chinh phục quá rộng lớn. Tuy nhiên, nó sẽ không buồn lòng bởi vì nó đã ôm trọng hỷ nộ ái ố trong cuộc đời, nó đã hành động, đã tiến lên, đã chiến đấu, đã sống trọng cuộc đời của mình. Bạn cũng vậy, bạn sẽ không buồn lòng khi bạn đã cố gắng hết sức sống và theo đuổi trọn vẹn ước mơ của mình, mặc dù sẽ có lúc bạn bỏ cuộc như những chiếc lông vũ chiêu diêu tự tại sống một cuộc đời tự do kia bị kìm hãm trong ngục tối bởi những khác vọng và những lần bỏ lỡ. Dẫu biết rằng bầu trời kia rất rộng lớn, nhưng không gì là không thể. Thành công hay thất bại suy cho cùng chỉ cách nhau bởi một bức màng gọi là niềm tin, bạn hãy luôn nuôi dưỡng đôi cánh của mình, đôi cánh là động lực là mục tiêu là bàn đạp và hãy luôn dang rộng để che chở cho những người xung quanh bạn. Như Yibo chỉ là người ngoài cuộc bình thường nhưng giờ đây cậu ấy đã hoá thân thành người chỉ đường ôm trọn mọi hỷ nộ ái ố của cuộc đời.
Tôi chỉ muốn làm một người ngoài cuộc lịch thiệp
Đi ngang qua thế giới này
Mang cây đại thụ nhận được tặng cho sa mạc
Để ô lại bước đi dưới trời mưa như trút nước
Để hình bóng phía sau ghi nhớ
Mặt đất và bạn đều rất vui vẻ
Dù chỉ muốn là một người ngoài cuộc lịch thiệp đi qua thế giới này nhưng lại "mang cây đại thụ nhận được tặng cho sa mạc". Đây là 2 hình ảnh đối lập, một mặt không muốn can thiệp nhưng mặt khác lại muốn giúp đỡ và biến sa mạc khô cằn thành một nơi có nước, có cây cối có đủ điều kiện để nuôi dưỡng "nội tâm" bên trong. Va chạm và đi dưới mưa để bạn luôn luôn nhớ rằng bạn không một mình, bạn luôn có người bên cạnh. Mặt đất là bạn, mặt trời là người thân của bạn của thế giới này là nhà của bạn, hãy luốn nhớ rằng luôn có nơi gọi là nhà, luôn có một cây đại thụ đang đợi bạn nuôi dưỡng, luôn có nguồn nước ngầm trong sa mạc đợi bạn khai thác và sử dụng nó đúng cách. Hãy nuôi dưỡng và khai thác điểm mạnh của mình, luôn đương đầu với khó khăn mặc dù ban đầu bạn chẳng có gì cả nhưng nhà luôn bên bạn, và Yibo cũng luôn bên bạn nữa.
Đừng hỏi tôi đang tìm kiếm điều gì
Không cần phải chọn
Không cần kết quả
Tôi chỉ muốn đi qua thế giới này
Như một người ngoài cuộc bình thường
Ôm trọn hỉ nộ ái ố của cuộc đời
Ngắm nhìn lá rơi không ngừng
Đợi khoảnh khắc bốn mùa đưa nó về cành
Dù đã héo khô
Tất cả mọi sự tìm kiếm, mọi sự cố gắng đều không cần kết quả. Cậu chỉ là một người qua đường bình thường ngắm nhìn lá rơi, ngắm nhìn những mãnh đời khó khăn, ngắm nhìn những sự kiên cường dần lụi tàn theo tháng năm. Nhưng năm tháng sẽ trôi qua, mùa đông qua rồi mùa xuân sẽ tới, lá sẽ về cành dù đã héo khô, bạn cũng sẽ tìm được mục đích và ước mơ của mình khi bạn đã làm hết sức mình, khi bạn sẵn sàng đối diện với thử thách. Có những lần rơi làm tâm hồn bị tổn thương, có những lần bế tắt nhưng hãy đừng nhìn vào kết quả, cũng không cần phải chọn, cứ tiến lên và bước tiếp.
Tôi không thể nhìn thấy thiên hà khác
Nhưng lại tin vào một “tôi” khác trong thời không
Tại nơi xa thật xa ấy gặp gỡ
Gần hơn một chút, cảm nhận sự hùng vĩ của cuộc sống
Không cần kết quả
Đừng hỏi tôi đang tìm kiếm điều gì
Đừng hỏi tôi đang tìm kiếm điều gì
Cứ để cuộc đời lặng lẽ trôi qua
Cuối cùng, hãy tin vào bản thân mình, luôn có một điều phù hợp nhất cho bạn, rồi sẽ tới thời điểm bạn có thể nhận ra điểm mạnh của mình và phát huy nó. Cứ để cuộc đời lặng lẽ trôi qua đi, nhiệm vụ của bạn là cảm nhận sự hùng vĩ của cuộc sống, sống hết mình cho hiện tại cuối cùng bạn sẽ gặp lại phiên bản tốt nhất của mình trong thời không nào đó.
26/9/2025
Thuỳ Trinh